"Có chuyện gì Nam Sơn ngươi nói thẳng, không cần thừa nước đục thả câu." Tịch Chính nhìn thẳng vào đại hán mặt đen trước mặt mình, không kiên nhẫn nói.
Tịch Nam Sơn chẳng những là tu sĩ Nguyên Anh kỳ mà còn là một Miên Vu, thực lực đứng thứ hai ở Tịch gia, chỉ đứng sau Tịch Chính mà thôi. Chẳng qua người này ưa ra vẻ lập lờ, nói nửa câu lưu lại nửa câu khiến người nghe không biết đường nào mà lần.
"Gia chủ thứ tội, gần đây Vu Nguyệt giáo điều tra cực gắt về tổ chức có tên là Minh Nguyệt giáo. Ta xem tin tức Minh Nguyệt giáo kia, thấy giáo đồ thờ phụng một thần tên là Minh Nguyệt thần. Vu Nguyệt giáo dò xét khắp nơi cuối cùng phát hiện Minh Nguyệt thần kia là một hồn tu, người này tên là Viên Minh." Tịch Nam Sơn cười cười gãi đầu nói.
"Có việc này sao?" Tịch Chính lộ vẻ kinh hãi.




